Game Công Thành Xưng Đế (Điện thoại - PC)
Buzz24h.Net
Thế Giới Giải Trí Di Động

PHÒNG CHATCHUYÊN MỤC
BigKool - Game Bài Đẳng Cấp! (hỗ trợ Android, IOS)
VIP.Buzz24h.Net - Game Hay Click Ngay!
ok2
Hi, Phòng khách!
[12:21 PM 17/10/2018]
Trang chủ | Đăng nhập | Đăng ký
iWin+ 2014 - Game đánh bài hay nhất Việt Nam!
Chiến Thần Online - Game bom tấn mùa hè!(hỗ trợ Android)
Clip Em Nhật Ngực Siêu Bự Trên Giường Thỏ non gợi tình
Thử IQ của bạn với game Thánh Tướng OnlineiOnline 2013 - Tá Lả, Tiến Lên, Poker, 3 Cây...
Khí Phách Anh Hùng Online - Game MXH BeMe 3.0.1 - Thiên Đường Giải Trí
Thống Lĩnh Thiên Hạ - Hoàng Đế Online - Game PK đồ họa khủng! (HOT!)

Lần hoạt động

HomeDiễn đàn > Khu Vực Giải Trí > Truyện Ngắn

Giọt mưa thôi rơi

Giọt mưa thôi rơi

  Đã xem: 1637
Chủ đề được kiểm duyệt bởi: BOT
admin  admin [Off] (14.03.2012 / 00:26)
 Chán Học Đi Chơi
mặc sức đi dạo trên cánh đồng. Khoảng 1 tháng sau thì bác sĩ phụ trách bảo rằng biểu hiện của tôi rất khá, đã đến lúc tôi có thể giúp đỡ các bệnh nhân khác. Thế là tôi được đưa xuống phòng bệnh nhi tự kỷ để giúp đỡ các sơ ở đấy.


Ngày đầu tiên đến khu vực bệnh nhi, ghé mắt qua tấm kính nhìn vào căn phòng, tôi tưởng tim mình đang vỡ ra. Những đứa trẻ ở đấy, có đứa câm lặng, có đứa mãi quẩn quanh với những hành động như được lập trình.


Chúng làm tôi ngộ ra rằng không phải chỉ mình tôi từ bé đã mang trên đôi vai mình một chiếc quàng gánh – gánh nỗi đau. Ở căn phòng ấy, có những đứa trẻ vừa sinh ra đã được số phận lựa chọn để mất mát. Vì thế mà tôi yêu thương chúng. Tôi chẳng bao giờ cáu khi có đứa bất ngờ nổi giận và cào cắn; tôi cũng chẳng mất kiên nhẫn với những đứa mà mình kêu mãi không nghe, bảo mãi vẫn không nhớ.

Click the image to open in full size.


Vậy là, sau hơn một tháng, ngoài hoa lưu ly, tôi bắt đầu yêu nơi này vì những đứa trẻ như thế.


Một buổi chiều như bao buổi chiều khác, tôi đi dạo một mình trên cánh đồng hoa. Những bông hoa tươi tắn lấm tấm những giọt mưa bụi ban trưa càng làm chúng trong lành hơn bao giờ hết. Tôi leo lên một gò đất nhỏ, ngồi bó gối và nhìn ra tận chân trời. Thanh thản và bình yên. Tôi nhắm mắt, nghe gió lùa qua tóc, nghe tiếng chim kêu từ những bụi cây, nghe tiếng dế kêu rinh rích khắp không gian. Khẽ mỉm cười, tôi mở mắt. Và một gương mặt hiện ra, đang nhìn tôi chăm chú. Giật mình, tôi hét lên một tiếng.


- Ha ha, có gì đâu mà em la trời vậy hả ?


- Ơ, anh là ai ?


- Hihi, anh là ai hả ? Anh là… là một người bạn – Anh nháy mắt.


Cuộc gặp gỡ giữa tôi và anh là như thế đó. Đơn giản, nhẹ nhàng như những bông hoa thanh khiết đang bao phủ xung quanh chúng tôi. Nhiều năm về sau, khi nghĩ về giây phút ấy, tôi còn nhớ như in ấn tượng đẹp đẽ của nó. Nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy mình như đang sống trong cái ánh nắng chiều tà ấy, có anh cạnh bên luôn mỉm cười, xung quanh là bạt ngàn tím trong lưu ly. Dù cho sau ấy đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, tôi vẫn tin , đó là phút giây đẹp nhất của đời mình.


Anh cũng là một bệnh nhân như tôi. Từng tốt nghiệp thạc sĩ ở nước ngoài, rồi về nước làm việc. Rồi anh có người yêu, hai người đã tính đến chuyện kết hôn. Cuộc sống của anh tưởng như đã đi theo một lộ trình hoàn hảo. Rồi lộ trình ấy đột ngột chấm dứt khi bạn gái anh quay lại với người yêu cũ.


Tim anh vỡ tan khi hiểu ra ba năm ở bên anh, cô ấy vẫn chưa khi nào thôi nghĩ về người ấy. Mất một tháng anh mới lôi được mình ra khỏi căn nhà trọ, và mất đến hơn một năm anh mới kéo lê mình về được với cuộc sống. Anh tưởng giới hạn của mình đã là ở đây. Nhưng rồi giới hạn ấy đứt phựt… khi cô gái chết. Treo cổ mà chết. Cô chẳng để lại gì cả, ngoài thiệp cưới của anh chàng người yêu phản bội. Anh điên cuồng lần theo địa chỉ trên tấm thiệp ấy, đánh cho thằng đàn ông kia thương tích đầy mình. Nhưng chẳng ai kết tội anh, người ta chỉ ra một bản lệnh và đẩy anh lên đây. Cho đến cái ngày anh gặp tôi trên gò đất, anh đã ở đấy được tròn 7 tháng.


Cánh đồng lưu ly giờ không còn của riêng tôi. Cứ mỗi buổi chiều, tôi và anh lại trải mình trên gò đất nhỏ, nhìn lên bầu trời xanh, hòa mình giữa bạt ngàn lưu ly tím. Anh kể tôi nghe rất nhiều chuyện, từ những chuyện ở xứ sở sương mù nơi anh từng theo học, đến những câu chuyện chẳng đâu ra đâu, đơn giản chỉ là cảm xúc và suy nghĩ của anh. Tôi cũng kể cho anh về nhiều điều về mình. Nhiều điều ư ?… Không hẳn thế… Là tất cả mới đúng.


Với anh, tôi dần không còn là một tôi cô đơn, một tôi quen thu mình đến mức mắc căn bệnh không thể nói trôi chảy cảm xúc của mình. Anh thường nằm lặng yên lắng nghe, như thể lời tôi nói nhẹ như những làn gió đang vờn xung quanh, phải thật im, thật khẽ mới có thể thấu hiểu. Và thực sự anh đã hiểu. Tôi biết

« 1 2 3 »

Đánh giá của bạn là Góp Ý quan trọng giúp admin nâng cao Chất Lượng bài viết!
Đánh giá: (like - unlike)
56/100 (86 phiếu)
56% star rating
Author:
FBI  FBI [Off] (14.03.2012 / 16:07)
Toàn trên mạng ghê thật
cogaidien  cogaidien [Off] (02.08.2012 / 17:36)
Mất.khả.năng.giao.tiếp?
phactuanhy91  phactuanhy91 (Adm) [Off] (03.08.2012 / 07:16)
 Đội quân nhí nhố
2 cái like keke...
Top  Tổng số: 4

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận!
Bạn đang xem bài viết Giọt mưa thôi rơi tại Buzz24h.Net
Link rút gọn:

Bài viết Giọt mưa thôi rơi cùng chuyên mục

Ngẫu Nhiên
Xem Nhiều Nhất
 » Võ Lâm Mobile [900176 lượt]
 » Bigkool - Đẳng cấp game bài [60364 lượt]

Tìm kiếm Giọt mưa thôi rơi

...Sửa Tag

Trong diễn đàn

Trang chủ

Võ Lâm Mobile - Vô địch PK

Copyright © 2012 - 2018 Buzz24h.Net. All rights reserved.