Game Công Thành Xưng Đế (Điện thoại - PC)
Buzz24h.Net
Thế Giới Giải Trí Di Động

PHÒNG CHATCHUYÊN MỤC
BigKool - Game Bài Đẳng Cấp! (hỗ trợ Android, IOS)
VIP.Buzz24h.Net - Game Hay Click Ngay!
ok2
Hi, Phòng khách!
[04:17 PM 19/07/2018]
Trang chủ | Đăng nhập | Đăng ký
iWin+ 2014 - Game đánh bài hay nhất Việt Nam!
Chiến Thần Online - Game bom tấn mùa hè!(hỗ trợ Android)
iOnline! - Game bài đẳng cấp cao, trải nghiệm tuyệt vời, hỗ trợ tất cả các dòng máy!
Thử IQ của bạn với game Thánh Tướng OnlineiOnline 2013 - Tá Lả, Tiến Lên, Poker, 3 Cây...
Khí Phách Anh Hùng Online - Game MXH BeMe 3.0.1 - Thiên Đường Giải Trí
Thống Lĩnh Thiên Hạ - Hoàng Đế Online - Game PK đồ họa khủng! (HOT!)

Lần hoạt động

HomeDiễn đàn > Khu Vực Giải Trí > Truyện Teen

Dạy Dỗ Ác Ma

Dạy Dỗ Ác Ma

  Đã xem: 3437
Chủ đề được kiểm duyệt bởi: sky_of_die
sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:25)
 i no cry and don'tlove
Văn án

Lần đầu tiên cô gặp mặt Quan Chấn.

Ngay lần gặp tiếp theo, cô và hắn quyết định kết hôn luôn.

Cưới xong hắn và cô chia phòng ngủ nhưng hắn lại muốn có một đứa bé.

Khi nào thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, hắn sẽ báo trước .

Đêm tân hôn, các quy tắc đươc đặt ra giữa cô và hắn ta được thành lập, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Nhưng tại sao hắn còn phí tâm tư mà yêu thích cô, lại còn có thói quen rình mò rõ ràng như thế?

Cô nghi ngờ, cho là bởi vì thích nên hắn mới cưới cô,

Bởi vì để ý nên mới muốn độc chiếm cô. . . . . . Nếu hai người đã là vợ chồng,

Cô quyết định dạy dỗ lại ác ma máu lạnh này, như vậy cuộc sống mới có thể tốt hơn.

Cuộc đời của hắn không có chuyện thuận theo tự nhiên, bởi vì muốn, cho nên mới lấy.

Mà Đỗ Nhược Đồng chính là người con gái hắn muốn lấy, là ứng cử viên tốt nhất cho vị trí làm vợ của hắn.

Một người con trai “muốn” một người con gái, có rất nhiều cái khác nhau,

Hắn nguyện ý cho cô một danh phận, đồng ý rằng cuộc hôn nhân này cũng có lợi

Nhưng hắn sẽ không cho cô một chút tình cảm dư thừa nào hay sự quan tâm dịu dàng quá mức.

Hắn có thể hết lòng chăm sóc cô, nhưng lại không muốn cô đến gần, hiểu rõ hắn.

Mỗi ngày hắn đều muốn cùng cô triền miên trong dục vọng, nhưng lại vẫn muốn lập một sự phòng vệ cho tim của mình.

Dạy dỗ ác ma – Chương 1.1



Cô kết hôn cùng một nam nhân gặp mặt mới hai lần.

Không nên nói bọn họ mới chỉ gặp mặt hai lần, dù sao, bọn họ đã từng học cùng một trường đại học.

Quan Chấn Ngôn là học trưởng của cô, là nhân vật uy danh lẫy lừng trong trường .
Hắn là người văn võ song toàn, gia thế hạng nhất lại khiêm nhường lễ độ. Hắn, không chỉ là hội trưởng hội học sinh, mà còn là đội trưởng đội bóng rổ, chủ tịch câu lạc bộ tranh luận. . . . . . Tóm lại, danh tiếng, chức vụ trong trường, tất cả đều rơi hết vào người hắn. Đó là còn chưa nói tới những danh hiệu hắn đạt được bên ngoài trường và quốc tế, nhiều đến mức khiến cho người ta chỉ có thể nghẹn họng mà nhìn trân trối.

Sau đó, náo nhiệt cũng chỉ kéo dài đến năm thứ tư.

Năm đó, hắn bị tai nạn xe, chỉ trong một đêm mà biến mất không tung tích, từ đó không công khai lộ diện nữa.

Có người nói hắn bị hủy dung, có người nói hắn phải sống đời sống thực vật, có người nói đầu óc hắn có vấn đề. Có người nói, có người nói, có người nói. . . . . . Ở trong trường tin tức của hắn được mọi người bàn luận xôn xao.

Chỉ là, lời đồn đại đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Một năm sau, không ai lại nhắc đến Quan Chấn Ngôn nữa, mà Đỗ Nhược Đồng cũng quên mất Quan Chấn Ngôn là nhân vật như thế nào.

Cho đến vài năm sau, tại Mỹ, Quan Chấn Ngôn đã thành lập một công ty mạng, dựa trên sự tỉ mỉ, tinh tế, trở thành một chuyên gia mạng có giá trị hơn trăm tỷ, trở lại trong nước, mọi người lại một lần nữa hăng hái nhắc đến những chuyện trước kia “Có người nói”, cũng lại bắt đầu ca tụng Quan Chấn Ngôn, cùng phong cách máu lạnh, thủ đoạn kinh người của hắn.

Đỗ Nhược Đồng chưa bao giờ đặc biệt quan tâm tới tin tức của Quan Chấn Ngôn, bởi vì cô cho rằng cô cùng học trưởng là người của hai thế giới khác nhau.

Cho đến một tháng trước, cô cùng hắn hẹn hò.

Cho tới hôm nay, bọn họ kết hôn.

Tối nay, là đêm tân hôn của cô.Nhưng đối với Đỗ Nhược Đồng mà nói, Quan Chấn Ngôn vẫn là một người xa lạ

Đỗ Nhược Đồng ngồi trước bàn trang điểm, xóa đi hết lớp trang điểm, khuôn mặt sau lớp trang điểm tái nhợt, cùng với hai phiến môi bị cắn đến sưng hồng.

Nước mắt của cô không khống chế được, hô hấp nhỏ dần giống như sẽ không thở nữa.

Trên thực tế, cô khẩn trương đến mức muốn té xỉu.

Là cô gái hiện đại, đêm tân hôn cũng không kinh khủng đến nỗi khiến cho sắc mặt cô trắng bệch, mà nguyên nhân khiến cho cô khẩn trương là…..

Từ hẹn hò đến đêm tân hôn, cô mới gặp mặt Quan Chấn Ngôn có hai

1 2 3...8 »

Đánh giá của bạn là Góp Ý quan trọng giúp admin nâng cao Chất Lượng bài viết!
Đánh giá: (like - unlike)
46/100 (91 phiếu)
46% star rating
Author:
sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:33)
 i no cry and don'tlove
Đi công tác một tuần lễ, đối với Quan Chấn Ngôn mà nói là chuyện thường, thế nhưng lần này lại khác.

Mỗi một ngày, hắn có cảm giác như đứng trên đống lửa, sống một ngày không khác gì sống một năm.

Bởi vì người nhà của hắn và quản gia, giống như mỗi ngày đều hẹn trước thay phiên truyền tin ngắn, gọi điện thoại cho hắn, nội dung không có gì hơn là về chuyện của Đỗ Nhược Đồng.

Thỉnh thoảng, vợ của hắn cũng đích thân gọi điện cho hắn.

—— “ hôm nay công việc của anh có thuận lợi không”?

—— “ khi nào trở lại, chúng ta cùng nhau ăn cơm được không”?

—— “ngày mai lúc nào thì anh trở về vậy”?

Những người này giở trò quỷ gì vậy! Cho là như vậy hắn sẽ đổi tính, biến thành một người đàn ông ôn hòa sao? Quan Chấn Ngôn không cho là đúng nghĩ đến.

Một buổi chiều ngày kia, Quan Chấn Ngôn trở lại Đài Loan.
Bình thường hắn luôn đến công ty trước, bận đến nỗi mặt trời xuống núi mới trở về nhà, lúc này lại ngồi ở ghế sau xe Benz màu đen, sắc mặt hắn tái xanh,trừng nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Đi gần đến công viên nhỏ gần nhà, hắn thấy một chiếc xe đạp lướt qua.

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn người con gái thanh lệ đang đạp xe, nhất thời mất hồn

Trong ánh tà dương, tóc Đỗ Nhược Đồng buộc thành đuôi ngựa, mặc một chiếc áo màu kem cổ hình chữ V dệt kim, quần màu lúa mì, trên tai mang khuyên tai ngọc trai, đang ra sức đạp về phía trước.

Bởi vì vận động mà gò má của cô ửng hồng, mồ hôi ở trán cứ tuôn ra, lóe sáng giống như từng viên ngọc trai xinh đẹp.

Biết cửa sổ xe đã làm lớp kính chống người từ bên ngoài nhìn vào, cho nên cô muốn thấy cũng không thấy được, vì vậy mà Quan Chấn mới không chớp mắt nhìn kỹ nhất cử nhất động của cô.

Nhìn khí sắc cô rất tốt

Mọi người cần gì phải truyền tin tới quấy rầy hắn, giống như cô một mình tại ngôi nhà cảm thấy cô đơn, cực độ nhớ hắn
Quan Chấn Ngôn nheo hai mắt, môi mỏng bĩu một cái, cảm giác mình bị đùa bỡn.

Xe chạy nhanh hướng về phía Quan gia, đứng chờ đợi cửa lớn mở ra, Quan Chấn Ngôn hung hăng tìm kiếm thân ảnh của cô.

Cô đang ra sức đạp xe , dùng sức dễ dàng có thể bẻ gảy chiếc cổ mảnh khảnh hoặc bắp chân thon dài kia, chạy nhanh về phía cửa lớn.

Xe mới đi vào trong cửa, Quan Chấn Ngôn liền quát to một tiếng.

“Dừng xe!”

Xe dừng lại, ánh măt tài xế Vương không thể tưởng tượng nổi , xuống xe ——

“Anh đã trở lại!” Đỗ Nhược Đồng tăng tốc đạp về phía hắn.

“Cẩn thận!” Quan Chấn Ngôn nhăn mày, gầm nhẹ một tiếng.

“A ——” tiếng kêu của Đỗ Nhược Đồng cùng tiếng phanh của xe đạp đồng thời vang lên.

Cô phanh xe quá nhanh, trọng tâm không ổn định, từ xe đạp cả người té ra ngoài.

Quan Chấn Ngôn kịp thời đỡ cơ thể của cô.

“Nguy hiểm thật!” Đỗ Nhược Đồng hốt hoảng nhìn ánh mắt âm trầm của hắn, cô bám vào cánh tay của hắn, nhàn nhạt cười một tiếng.”Cám ơn anh, em đạp xe nhanh quá rồi”
Thân thể cô vừa động, hương thơm thanh nhã của cô nhẹ nhàng bay vào trong mũi hắn. Hắn bỗng dưng đẩy cô ra,giống như cô là hòn lửa dễ bị phỏng tay vậy.

“Trời nóng như vậy, em ở bên ngoài đạp xe làm cái gì?” Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn chiếc xe, không khách khí chất vấn.

“Ông chủ bán cá vừa gọi điện thoại cho em bảo có một mẻ cá mới, cho nên em đến xem thử . . . . . .” Đỗ Nhược Đồng ôn hoà nói, không muốn khiến hắn khó chịu.

“Em mua mấy cái đấy làm gì? Không ai muốn em nhiều chuyện!” Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn cô, nóng nảy trầm thấp giọng nói, thỏa mãn ý vị trách mắng. Nhìn cô đạp xe mà ngã nhào, có khác gì tự tìm phiền phức.

Đỗ Nhược Đồng giật mình đứng tại chỗ, đôi tay xoắn lại với nhau, có cảm giác hung hăng bị tát một cái. Mấy ngày nay cô cố gắng tìm kiếm tư liệu về sở thích món ăn của hắn, đột nhiên biến thành một đống vô dụng đồ bỏ đi, ngăn chặn tất cả ý nghĩ của cô.

Cô cảm thấy mình như một đứa ngốc

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn cô không cười nữa,

1 2 3...8 »

sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:35)
 i no cry and don'tlove
“Em muốn anh tự nguyện thực sự làm chồng của em, đồng ý đưa cho em?” Đỗ Nhược Đồng nhìn hắn, hai gò má như hoa hồng nhuộm một màu đỏ.
Quan Chấn Ngôn nhăn mày lại, hoàn toàn không tránh tầm mắt sáng quắc của cô
” Rốt cuộc em muốn cái gì? Kết hôn vì lợi ích gia tộc không phải như vậy sao? Em luôn để ý khai thông, hiểu rõ những thứ này cái rắm a?” Hắn phải thừa nhận hắn rất khiếp sợ, khiếp sợ sự cố gắng thuyết phục của cô.
“Em vẫn luôn tự hỏi cảm giác có một gia đình bình thường là như thế nào.” Cô dịu dàng nói.
“Cái gọi là gia đình bình thường là có ý gì?” Bây giờ cô là ghét bỏ hắn không bình thường sao?
Nắm đấm Quan Chấn Ngôn xiết chặt, khép chặt đôi khuyên tai ngọc trai kia ở trong lòng bàn tay lại.
“Một đôi vợ chồng quan tâm lẫn nhau, người nhà quan tâm lẫn nhau, đó mới là một gia đình bình thường.” Đỗ Nhược Đồng nghiêng người về phía trước, đặt tay mình trên cánh tay hắn
“Đừng đụng vào anh!” Quan Chấn Ngôn cả kinh nói, bỗng dưng hất khỏi tay cô, đôi hoa tai trong lòng bàn tay hắn cũng theo đó bay ra, rơi trên thảm.
Đỗ Nhược Đồng thu tay lại, sống lưng vì vậy mà cũng không thẳng như trước. Cô có thể nhận thấy mình đang run rẩy.
Ủy khuất trong cổ họng xông thẳng lên mắt, cô cảm thấy tức giận, cảm thấy vô lực, cảm thấy mềm yếu. Cô liều chết hít sâu, không cho nước mắt yếu ớt của mình trượt ra hốc mắt.
Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn đôi khuyên tai dưới thảm, hắn bắt đầu thống hận bản năng đẩy người ta ra của hắn.
Kể từ sau tai nạn xe cộ, hắn bắt đầu không thích người khác đụng chạm. Đã trải qua sự phản bội của La Giai Lệ, hắn càng không muốn người khác đụng vào hắn.
Quan Chấn Ngôn ngẩng đầu nhìn về hướng Đỗ Nhược Đồng, cô giống như đóa bách hợp héo tàn ngồi ở mép giường, đột nhiên hắn rất muốn cho mình một cái tát. Tiếng hít thở không thông của cô giống như tiếng khóc sụt sùi không tiếng động.
Quan Chấn Ngôn đứng dậy nhặt khuyên tai, thả vào mép váy cô.
Hắn cứ như vậy quyết định đứng ở bên cạnh cô, nhìn ngón tay đang xoắn lại với nhau của cô.
“Em cảm giác mình không có một gia đình bình thường sao?” Bởi vì bất an, cho nên hắn lựa chọn mở miệng trước.
Đỗ Nhược Đồng không thể trả lời ngay vấn đề của hắn, bởi vì cô chưa thể điều chỉnh lại tâm tình của mình cho thật tốt.
“Ba em có hai vợ, dựa vào nguyên tắc công bằng mà nói, ba em sẽ không tôn trọng mẹ em. Mẹ em đi theo ba em, cũng vì chỉ nghĩ sống qua ngày cho thật tốt, cũng không thật tâm tôn trọng đoạn tình cảm này. Tình cảm của em cùng những anh em cùng cha khác mẹ cũng không cần phải nói, cả nhà đều lục đục đấu đá, không có sự tôn trong.” nói đến đây, đột nhiên Đỗ Nhược Đồng cảm thấy chua chát.
“Em và bọn họ khác nhau sao?” Hắn khàn khàn hỏi.
“Từ nhỏ em ở cùng với mẹ cùng một bà vú ở bên ngoài, năm mười tuổi mới được về nhà ở chung với ba. Lúc đại học, em cùng bạn học cùng nhau ở chung kí túc xá, các bạn đều biết em là người bình thường chứ không phải thiên kim tiểu thư gì đó trong lời người khác cho nên bọn em ở chung rất vui vẻ. Vì vậy, em hi vọng hôn nhân của chúng ta cũng như thế.” Đỗ Nhược Đồng chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt lóe lên ánh sáng mong đợi, và cũng có cái nhìn sợ hãi tổn thương.
Quan Chấn Ngôn nhìn hốc mắt ửng đỏ của cô mà nhớ lại rất nhiều chuyện cũ
Lần đầu tiên thấy cô là lúc học đại hoc, cô đang dắt một đứa trẻ bị lạc đến phòng bảo vệ.
Lần thứ hai thấy cô là lúc cô đang ở bên lề đường dạy bọn trẻ học bài.
Lần thứ ba thấy cô, cô đang ôm một bạn nữ khóc lớn. Lần thứ tư, lần thứ năm. . . . .. Mỗi lần nhìn thấy, cô đều đang giúp đỡ người khác, ánh mắt trong sáng ấy đã hấp dẫn hắn.
Quan Chấn Ngôn quay đầu, rất nhanh thu lại tâm tình trên mặt.
“Tại sao lại không nhìn em? Cưới xong bồi dưỡng tình cảm, là chuyện khó khăn như vậy sao?” Đỗ Nhược Đồng sâu kín hỏi.
“Không phải.” Hắn trầm giọng nói, nhìn cô một cái rất nhanh, rồi lại nhanh

1 2 3...9 »

sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:36)
 i no cry and don'tlove
Đỗ Nhược Đồng không muốn nghe, cô hoài niệm nơi ở rộng lớn yên tĩnh, cúi đầu cùng mẹ nói: “Mẹ, mười giờ, chúng ta nên đi, Chấn Ngôn đang chờ con ở nhà.”



“Ai da, người ta còn là cô dâu mới, nhanh lên một chút trở về đoàn viên(sum họp).” hội trưởng phu nhân tôn quý nhìn Đỗ Nhược Đồng một cái.”Cháu ở đây đợi đi, ta gọi tài xế đưa mẹ cháu về’’



“Ai hừm, vậy thật là xấu hổ rồi?” Đỗ Giản Mỹ Tú vui vẻ, hưng phấn nhéo lấy tay của nữ nhi.



“Vậy phiền toái bác rồi.” Đỗ Nhược Đồng biết mẹ cô muốn dựa thế tên hội trưởng này đã lâu rồi, cũng không tiện nói thêm cái gì.



“Hôm nào cháu cùng chồng đến nhà ta làm khách.” Hội trưởng nói.



“Cám ơn bác đã mời.” Đỗ Nhược Đồng lễ phép chào tạm biệt với một đám người, gọi điện thoại cho tài xế Vương thúc đang chờ ở gần đây, nói mười phút sau đến cửa khách sạn.



Đỗ Nhược Đồng đi tới lầu một bên trong đại sảnh đợi xe, La Gia Lệ đang cùng trượng phu ngồi ở một bên, hai người không nói một câu, trượng phu của cô ấy không nhịn được rung chân, lấy tay gõ ghế sa lon.



La Gia Lệ chớp mắt nhìn cô, ý vị khiêu khích trong mắt rất đậm.



Đỗ Nhược Đồng không muốn suy đoán La Gia Lệ tại sao đối với cô đầy cõi lòng địch ý, cô chỉ nhẹ gật đầu tỏ vẻ lễ phép, liền chuyên tâm chờ xe.



Linh Linh. . . . . .

“Vương thúc, cháu đang ở cửa ra vào.” Đỗ Nhược Đồng nhận điện thoại.”A! Cháu thấy xe của bác rồi.”



Xe hơi màu đen đứng ở trước cửa.



Đỗ Nhược Đồng mới đứng lên, đột nhiên cánh cửa của xe bị mở ra



Quan Chấn Ngôn mặc tây trang đơn giản màu xám đậm, khuôn mặt lạnh lùng đang nhìn về cánh cửa của khách sạn.



“A ——” Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc hô nhỏ một tiếng, kìm lòng không được bắt đầu chạy chậm bước lên trước.



Quan Chấn Ngôn tới đón cô!



Đỗ Nhược Đồng chạy như bay đến trước mặt hắn, bỗng chốc bước chân không có cách nào ngừng lại, thiếu chút nữa liền vọt vào trong ngực của hắn.



“Đi giầy cao gót chạy bộ, không sợ ngã sao ?.” Quan Chấn Ngôn đỡ lấy bả vai của cô, nhíu mày.



“Anh. . . . . .” Cô còn thở không được, trước hết bận bịu mỉm cười.



Biểu tình vui vẻ của cô không chút nào giữ lại mà trực tiếp tiến vào trong lòng hắn, lòng Quan Chấn Ngôn bỗng ấm áp, đôi tay che ở trên vai của cô, cũng không tự giác cong lên khóe môi.



“Sao lại tới ?” Cô ngửa mặt nhìn hắn, trong mắt đều là nụ cười.



“Đến gần đây làm chút việc, thuận tiện tới đón em. Lên xe đi ——” Quan Chấn Ngôn nửa nghiêng người sang, ôm chầm bả vai của cô, vì cô mở cửa xe.



Đỗ Nhược Đồng lén nhìn một cái bàn tay trên vai, ngực lo sợ, chóp mũi cũng có chút ê ẩm.



“Ừ.” Cô cười với hắn, chợt chui vào trong xe.



Đột nhiên, phía sau có người kêu ——



“Chấn Ngôn!”



Đỗ Nhược Đồng ngẩng đầu hướng sau vai hắn nhìn —— là La Gia Lệ.



Quan Chấn Ngôn không quay đầu lại, nhưng trong nháy mắt nhu hòa trên mặt hắn liền thu lại. Con mắt hắn nhíu lại, thoáng qua trong mắt một đạo lệ khí(tàn ác).



Quan Chấn Ngôn nhanh chóng ngồi vào bên trong xe, thuận tay kéo cửa xe lên.



“Chấn Ngôn——”



Âm cuối của La Gia Lệ cùng đóng cửa phanh một tiếng, đồng thời bên trong xe bị khóa vào.



“Lái xe.” Quan Chấn Ngôn gầm nhẹ nói.



Xe bỗng chốc đi phía trước, ánh mắt Đỗ Nhược Đồng theo từ ánh mắt oán hận của La Gia Lệ ngoài cửa xe, chuyển qua trên người Quan Chấn Ngôn—— hắn ngồi rất thẳng, cả người ngồi giống như là tượng đá bị nguyền rủa .



“Anh . . . . .” Đỗ Nhược Đồng thấp giọng mà nói ra.



” Hiện tại anh không muốn nói chuyện.” Quan Chấn Ngôn nghiêng người sang, hai cánh tay khoanh tay ở trước ngực, không nhìn cô một cái.



Đỗ Nhược Đồng nhìn phía ngoài cửa sổ, lại nhìn thấy khuôn mặt ưu thương như muốn rơi lệ của cô ngoài cửa sổ.



Cô không biết hắn và La Gia Lệ có quan hệ như thế nào, nhưng

1 2 3...8 »

sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:39)
 i no cry and don'tlove
“Hoặc là, anh có dự kiến trước, anh hiểu rõ em sẽ đánh vỡ tầng băng mỏng này, cho nên mới cưới em về nhà .” Hắn như có điều suy nghĩ nhìn cô ở trong ngực.

“Em không tin anh biết trước ! Thỉnh thoảng khích lệ em một cái, lại không cái gì không tốt. Rõ ràng cũng là bởi vì em rất cố gắng, mới tạo ra mối nhân duyên tốt này—”

Reng reng. . . . . . Bên trong phòng tiếng điện thoại vang lên, cắt đứt lời nói Đỗ Nhược Đồng.
“Uy.” Đỗ Nhược Đồng hơi nghiêng thân, nhấn phím điện thoại nghe

“Nhược Đồng, mẹ cháu tới chơi.” Bạch mẹ nói.

“À? !” Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc nhìn Quan Chấn Ngôn một cái.”Cháu biết rồi, cám ơn.”

“Sao mẹ em lại chọn thời gian này tới?” Quan Chấn liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức —— mười giờ.

“Em cũng cảm thấy kì quái, em đi xuống trước, anh không nhất định phải xuống.” Cô biết Quan Chấn Ngôn đối với mẹ cô không thèm nói nhiều nửa câu

“Anh tắm trước, lập tức đi xuống.” Quan Chấn Ngôn kéo cô đứng dậy.

Đỗ Nhược Đồng ngửa đầu đối với hắn cười một tiếng.”Vậy em ở dưới lầu chờ anh.” Chẳng qua là, cô mới đi tới cửa hai bước, liền lại bị kéo vào trong ngực hắn.

“Mẹ em sẽ không ý nghĩ kỳ lạ chứ, lại muốn gả em cho nam nhân giàu hơn thôi” Hắn dùng cằm để lên đầu cô, hô hấp có chút dồn dập.

Đỗ Nhược Đồng mở to mắt, hoàn toàn không có cách nào tin tưởng hắn luôn luôn thông minh như vậy, thế nhưng lại nói ra lời nói càn này.

Quan Chấn Ngôn không được tự nhiên hạ cổ họng, bên tai bốc lên một tầng khí nóng.

“A. . . . . .” Đỗ Nhược Đồng cười ngọt ngào ra tiếng, nhón chân lên cắn cằm của hắn.

Đầu tiên là Lưu Đạo Minh, hiện tại vừa cái nam nhân khác giả tưởng , thì ra cô khiến cho hắn có nhiều bất an.

“Đứa ngốc, em đã gả cho anh, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không tái giá cho những người khác, hiểu không?” Đỗ Nhược Đồng nhìn kỹ mắt hắn, còn giơ cao tay phải lên thề

Quan Chấn Ngôn nặn ra nụ cười, nhưng vẫn không cách nào xóa đi vẻ thoải mái trong tim.

Cô giống như một suối nước, làm dịu tâm linh của hắn. Nhưng là, vô luận hắn như thế nào khép chặt lại bàn tay muốn giữ lại suối nước, nước vẫn từ ngón tay hắn chảy ra

Hắn biết suối nước sẽ không di chuyển, nhưng hắn vẫn không nhịn được sợ hãi những người khác cũng mơ ước muốn một ly nước suối.

Đỗ Nhược Đồng ngắm nhìn lông mi hắn nhăn lại, cô có chút lo lắng.

“Thế nào?” Cô ôm lấy mặt của hắn, dịu dàng hỏi.

“Không sao. Mau đi đi, đừng làm cho mẹ em đợi quá lâu.” Quan Chấn Ngôn cầm lấy tay của cô đi tới cửa, thúc giục cô xuống lầu.

Hắn đứng ở cửa phòng, đợi bóng lưng của cô biến mất sau tầm mắt cô, hắn mới xoay người đi vào phòng tắm chuẩn bị tắm.

Chẳng qua là, hắn mới bước vào phòng tắm, cả người liền lo âu , hắn đang trong phòng tắm ven theo góc tường đi tới đi lui.

Mẹ của cô đến tột cùng là tới làm cái gì?

Mà hắn lại đang lo lắng mù quáng cái gì! Nếu như hắn lo lắng cô sẽ bị điệu bộ của mẹ cô ảnh hưởng, lúc đầu hắn cũng không nên cưới cô a!

Huống chi, hiện tại tình cảm của bọ họ rất thân mật, hắn vẫn còn lo lắng cái gì đây? Hắn là đối với chính mình không tin tưởng sao? Còn sợ hãi có thể sẽ mất đi cô?

Đột nhiên Quan Chấn Ngôn dừng lại hành động đi đi lại lại, hắn quyết định ——

“Mẹ, mẹ tới đây sao không gọi điện trước?”

Đỗ Nhược Đồng đi vào trong phòng khách, thấp giọng nói.

“Mẹ nghĩ dù sao các con cũng không ngủ sớm như vậy, cho nên để tài xế chở ta tới, dù sao cũng là thuận đường.” Đỗ Giản Mỹ Tú vỗ vỗ bên cạnh ghế sa lon, mặt nở nụ cười kêu.”Tới ngồi bên cạnh mẹ đây.”

Đỗ Nhược Đồng theo lời ngồi bên cạnh bà, thần thái lại không chút nào buông lỏng.

“Làm sao lại mặc áo ngủ như vậy, coi chừng Chấn Ngôn cảm thấy con không nữ tính!” Đỗ Giản Mỹ Tú không cho là đúng nhìn ao màu xám tro trên người nữ nhi, quần thì rộng thùng thình
“Cái này cùng áo của Chấn Ngôn giống nhau, chúng con cùng nhau chọn.”

“Không nghĩ

1 2 3...9 »

sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:40)
 i no cry and don'tlove
“Nhân định thắng thiên ( ý chỉ quyết tâm của con người có thể chiến thắng được thiên nhiên và vận mệnh), luôn là muốn làm hết khả năng mới có thể nghe thiên mệnh.” Quan Chấn nhích người, hảo duy trì có thể nhìn thẳng lấy ánh mắt cùng tư thế của cô .”Năm đó sau khi tai nạn xe cộ, chính là anh có nghị lực không chịu thua, đơn giản chỉ cần đem tuyên bố muốn một năm là có thể bình thường hoạt động tay phải cho bác sĩ, trong vòng nửa năm liền khôi phục được bình thường.”

Quá hiếu kỳ tai nạn xe cộ của hắn, cô dựng thẳng lỗ tai, thật ra thì nghe rất chuyên tâm.

Ánh mắt của cô liếc về phía cánh tay hắn bởi vì đã lâu không thấy mặt trời nên cánh tay phải có điểm trắng nõn, lại phát hiện hắn đang đưa tay trái ra vuốt ve cánh tay phải.

“Tay của anh thế nào? Sẽ đau không?” Cô bật thốt lên hỏi, tay nhỏ bé liền lo lắng dán lên cánh tay của hắn, lo lắng suy nghĩ.

“Di chứng của tai nạn xe cộ. Mỗi lần gặp trơi mưa liền phát tác, trình độ đau nhức tựa như có người ở bên trong mãnh liệt giống như có cái gì đó đang ăn mòn bên trong .” Hắn cười khổ vẫy vẫy cánh tay.

“”Anh có đi xem qua Trung y sao? Xoa bóp, châm cứu thử qua sao?” Cô đau lòng vặn vặn lông mày.

“Anh không thích vẻ mặt bọn họ nhìn cánh tay anh.”

“Bọn họ nhìn anh thế nào là chuyện của bọn họ, thân thể của anh quan trọng nhất —— lần sau, em bồi. . . . . .” Đỗ Nhược Đồng nhìn trong mắt của hắn chợt lóe lên nụ cười, cô cứng rắn mà dừng lại lời nói, dời đi đề tài.

“Em không biết cánh tay của anh để lại di chứng.” Cô đột nhên nhớ lại tình cảnh lần đầu gặp La Gia Lệ, sắc mặt tái nhợt hơn.”La Gia Lệ biết cánh tay của anh có vấn đề, mà em lại cái gì cũng không biết, em cùng trọng lượng của cô ấy, quả nhiên là khác biệt một trời một vực a.”

“Cô ấy là bác sĩ điều trị, cô ấy biết là một chuyện chính đáng. Không có nói cho em biết, là bởi vì anh không muốn cho em biết quá nhiều yếu ớt của anh, anh không muốn làm cho em thương hại anh.” Hắn ôm hai vai cô, không muốn giữa bọn họ có bất kỳ hiểu lầm.

“Anh có cái gì cần thương hại hay sao? Sự nghiệp thành công, có một bầy người nhà yêu anh, tứ chi kiện toàn(khỏe mạnh), thể trạng không có vấn đề lớn, anh còn có cái gì không hài lòng, còn có cái gì muốn tìm ——” cô nói xong đang kích động thì đột nhiên cảm thấy choáng váng, khiến Đỗ Nhược Đồng nhắm hai mắt lại, thân thể lắc lư.

“Sao vậy?” Quan Chấn Ngôn vội vàng vịn hông của nàng, sợ tới mức nín thở.

“Không có sao, chẳng qua là ngủ không ngon, cho nên đầu choáng váng.” Cô yếu ớt nói.

“Cùng anh về nhà nghỉ ngơi.”

“Không cần, em còn muốn đi làm.” Đỗ Nhược Đồng lắc đầu, rất kiên trì.

“Trạng thái tệ như vậy, thân thể quan trọng nhất!” Quan Chấn Ngôn không vui nói, kéo tay cô đi về phía trước.

Đỗ Nhược Đồng cố gắng di chuyển, lấy ra hơi sức cuối cùng, rốt cuộc quật cường tính toán cùng hắn đối nghịch.

Nhìn hắn lo lắng, người không biết còn tưởng rằng cô bị bệnh gì khó trị. Mà hắn đối với vật thay thế như cô, cũng quá nghiêm túc rồi, hắn đối đãi La Gia Lệ chắc là tăng gấp bội!

“Chính anh còn không phải là ngày đêm điên đảo, bây giờ khí sắc của anh so với em cũng không tốt hơn bao nhiêu.” Đỗ Nhược Đồng lớn tiếng phản bác hắn, hỗn loạn đè nén xuống lòng chua xót.

“Anh một đêm không ngủ là chuyện thường, cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi của em bình thường, một đêm không ngủ liền hoa mắt rồi, anh làm sao có thể để em tùy hứng như vậy được.” Quan Chấn Ngôn mím chặt môi, kiên trì không buông tay.

“Nếu như lời của anh nói trước hai ngày, em sẽ vì anh làm trâu làm ngựa. Nhưng bây giờ anh nói gì, đều khiến cho em cảm thấy châm chọc. Anh yêu thích em, không do bề ngoài em tương tự như La Gia Lệ sao?” Cô không muốn giấu giếm địch ý của mình đối với La Gia Lệ, cô cũng không ngại cho hắn biết cô có bao nhiêu khó chịu. Dù sao, cô cũng bỏ cuộc.

“Cho anh một chút thời

1 2 3...9 »

sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:41)
 i no cry and don'tlove
Trên đường Đỗ Nhược Đồng nhận được điện thoại của mẹ, sau khi kết thúc, cô trầm ngâm một lát.

“Tháng sau là thọ yến 90 tuổi của gia gia (ông nội) em, anh có thể cùng em tham gia được không?” Đỗ Nhược Đồng nhẹ giọng hỏi.

“Anh nhớ là trước đây không lâu, mới nói một câu 『Đây là lần cuối cùng trong ngày hôm nay anh thuận theo ý em』.” Hắn bất đắc dĩ liếc nhìn cô một cái.

“Vậy ngày mai anh trả lời em vấn đề này thôi.” Đỗ Nhược Đồng vừa nghe, nhịn không được, cười.”Em không chấp nhận đáp án『 không 』này, anh đã nói qua cái gì trong cuộc sống cũng theo em, giúp gia gia chúc thọ coi như là xã giao bình thường thôi.”

Quan trọng nhất là, cô hy vọng tất cả mọi người có mặt ở đó cũng có thể biết hắn là một nam nhân thật tốt

“Anh có cảm giác mình đã lên nhầm thuyền giặc.” khóe môi Quan Chấn Ngôn hạ thấp xuống, không cười cũng không tức giận.

“Em không có xấu như vậy !” Đỗ Nhược Đồng nói xong, lại chột dạ nháy mắt. Cô nhấp môi dưới, quyết định nói thật: “Mẹ em nói cho em biết, đem chúc thọ hôm đó, La Gia Lệ cũng sẽ đến.”

Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn cô, nhất thời đường cong trên mặt hắn trở nên nghiêm nghị.

“Anh không muốn gặp cô ấy.” Hắn nghiêm trang nói, ánh mắt tuấn lệ trừng mắt nhìn cô, không cho cô coi thường cảm thụ của hắn!

“Cho em một cái lý do anh không muốn gặp cô ấy.”

“Bởi vì. . . . . .” Quan Chấn Ngôn vài lần há mồm, lại vài lần câm miệng, phát hiện hắn không nói ra khỏi miệng được.

Bởi vì ghét bỏ La Gia Lệ? Bởi vì La Gia Lệ tham tiền? Bởi vì thống hận La Gia Lệ đã từng đem thế giới của hắn đẩy vào địa ngục?

Ngẫm nghĩ lại, dường như những thù hận kia cũng không quan trọng như vậy.

Mất đi La Gia Lệ thì như thế nào? Dù sao hắn vẫn tìm được người quan trọng nhất trong sinh mệnh của hắn.

“Vật đổi sao dời, không có lý do gì không thể gặp mặt, đúng không? Ghi hận cô ấy, chẳng qua là để cho bên trong lòng của anh đều là hận ý. Chúng ta cùng nhau đối mặt với cô ấy đi, để cho cô ấy xem một chút bây giờ anh tốt đẹp bao nhiêu, để cho cô ấy xem một chút, anh là một nam nhấn đáng giá để em quan tâm.” Đỗ Nhược Đồng đưa tay trượt vào bàn tay của hắn, cùng hắn vững vàng mười ngón tay đan lấy nhau.

Cánh tay dài của hắn duỗi ra ôm cô vào lòng mà quên mất rằng bọn họ đang đi trên đường cái.

“Trên thực tế, mục đích chủ yếu là em hi vọng anh có thể cùng em tham gia thọ yến của gia gia. Em có tư tâm, em ghét những người kia chưa từng gặp qua anh đã đồn đại anh là người cô đơn, em muốn bọn họ biết anh so với bọn hắn tốt hơn gấp trăm lần.” Cô dùng sức ôm lấy hông của hắn, ở trước ngực hắn nói nhỏ .

“Nhắc nhở anh lần tới muốn thuyết phục đối phương thống nhất thì nhất định phải tìm ngươi đi làm thuyết khách.” Cằm Quan Chấn Ngôn chống lên tóc cô, khàn khàn nói.

Đỗ Nhược Đồng ngẩng đầu lên, mắt ngần lệ điềm tĩnh mà cười với hắn

“Đi thôi, đừng làm cho Vương thúc đợi quá lâu. Đưa em trở về khách sạn trước đã.” Cô dịu dàng nói.

“Một mình em ở khách sạn, không sợ bị người khác nói vợ chồng chúng ta bất hoà à? Em không sợ mẹ em lại lấy danh nghĩa quan tâm, tìm cái gì Mike tới quấy rầy em?” Quan Chấn Ngôn ôm lấy eo nhỏ của cô.

“Anh đừng tưởng rằng nói như vậy, em liền ngoan ngoãn theo anh trở về, ngày mai em đi tìm nhà trọ, sau đó anh phải cùng em cùng nhau chuyển ra.” Cô sẽ không cho hắn trốn vào nơi tối tăm không ánh mặt trời trong thư phòng lần nữa.

“Ai muốn em theo anh trở về? Ý của anh là, anh sẽ cùng đi với em đến khách sạn, ngày mai cùng đi tìm nhà trọ ngắn hạn.” Hắn nhíu mày, cười một tiếng.

“Nhưng ——” Đỗ Nhược Đồng sững sờ, đột nhiên có cảm giác sập bẫy.

“Em hi vọng anh có thể dọn ra ngoài ở, nhưng thật ra là một cách khiến anh sinh ra lòng tin thay đổi qua trình đối với mình. Quá trình này, đối với vợ chồng chúng ta cùng ở một phòng, cùng ngủ một giường lớn, sẽ không có có bất kỳ ảnh

1 2 3...9 »

sky_of_die  sky_of_die (Smd) [Off] (19.01.2013 / 20:42)
 i no cry and don'tlove
Quan Chấn Ngôn chậm rãi quay đầu lại, cô vẫn duy trì tư thế cũ, cảm giác giống như cô vợ nhỏ mắc lỗi ngồi trên sô pha.

Trong khoảng thời gian này, cô vừa phải làm việc, vừa phải xử lý công việc nhà một cách vất vả nhưng cô vẫn nở nụ cười sáng lạng, cô không tiếc dụng tâm muốn hắn trai qua những sinh hoạt bình thường trong cuộc sống, tất cả đều thoáng qua đầu óc của hắn. Tâm Quan Chấn cứng lại, một cỗ khí nóng xông thẳng đến đáy mắt hắn.

Hắn xoải bước lớn đi đến bên người cô, bỗng dưng ôm chặt cô vào ngực.

Đỗ Nhược Đồng níu lấy áo sau lưng hắn, lần đầu tiên trong đời không thể tự chế oa oa khóc thành tiếng.

“Anh làm em sợ muốn chết. . . . . . Làm em sợ muốn chết. . . . . .” Cô vừa khóc vừa mơ hồ nói không rõ.

“Không sao, không sao, không có sao. . . . . .”

Quan Chấn Ngôn vùi cằm vào tóc cô nói, ôm chặt lấy cô cho đến khi sức nóng trong mắt của dần dần mờ nhạt mới thôi, hắn mới có biện pháp lên tiếng lần nữa.

“Em nói rất đúng, nếu anh không có cách nào khôi phục cuộc sống bình thường, mà để cho em mang thai, quả thật không phải là hành động sáng suốt.” Quan Chấn Ngôn nâng cằm của cô, khẽ hôn nước mắt cô.”Anh sai rồi.”

“Em cũng có lỗi. Có lẽ sau khi có con, anh sẽ từ từ có thói quen ở trong đám đông. Nhưng em không thể mạo hiểm như vậy được, khiến con không vui.” Đỗ Nhược Đồng nói, hốc mắt vừa đỏ, đấm vào vai hắn.”Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng tất cả cố gắng đều là uổng phí.”

“Ngàn lỗi vạn lỗi đều là do anh.” Hắn vuốt ve lưng cô, dỗ cô như dỗ con nít.

“Ừ.” Cô đồng ý.

“Nhưng hiện tại anh muốn đem toàn bộ thuốc tránh thai đi vứt!” Quan Chấn Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói, vẫn có một điểm nhỏ nhỏ không thể quên được.

“Tuân lệnh.” Cô mỉm cười nói.

Con ngươi nóng rực của Quan Chấn Ngôn khóa tầm mắt của cô, bàn tay của hắn thuận theo đường cong trên cơ thể mà đi xuống, phủ lấy mông cô, đem cô kéo về phía trước, kề sát phái nam rung động của hắn.

Đỗ Nhược Đồng xấu hổ cúi đầu tựa vào trên vai hắn, thật sự là không biết mình đến tột cùng là tương đối quen với sự lạnh lùng trước kia của hắn, hay cái ánh mắt nóng rực này, cử chỉ to gan hiện tại.

“Không phải nói chỉ nghỉ ngơi nửa giờ sao? Còn không mau đi họp.” Cô dùng sức đẩy hắn, gương mặt còn đỏ rực.

“Đều là vợ chồng, còn xấu hổ gì ——” hắn đứng ở bên cửa, cười cắn hạ môi của cô.”Nhưng hiện tại thiên hạ đã thái bình rồi, anh giao cho Quan Ngữ sắp xếp một chút, tuần sau chúng ta ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật.”

“Tuần sau không được, anh quên chúng ta phải tham gia thọ yến của gia gia sao?”

Quan Chấn Ngôn liếc mắt, Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc cười ngã vào lòng hắn.

“Đi thôi, chúng ta cùng đi ra ngoài nói cho bọn họ biếtchúng ta muốn cùng nhau phát ngôn.” Hắn nói, lướt nhẹ qua khóe mắt có viền nước mắt của cô.

“Chờ một chút.” Đỗ Nhược Đồng kéo cà vạt hắn xuống, đầu tiên cởi ra, sau đó là hai chiếc cúc áo, xắn tay áo sơ mi của hắn đến khuỷu tay.”Đại công cáo thành rồianh như vậy thật đẹp mắt ——”


Quan Chấn Ngôn đưa mắt nhìn nụ cười sáng lạn của cô, hắn vững vàng nắm tay cô.

Thì ra là, đây chính là cảm giác của giác hạnh phúc!

Một tuần lễ sau, Qua Chấn Ngôn cùng Đỗ Nhược Đồng cùng nhau phát ra tin tức về hoạt động công trường cà phê trên đài truyền hình dày đặc ánh sáng.

Cùng một buổi tối ngày hôm đó, Đỗ Nhược Đồng cùng Quan Chấn Ngôn nắm tay nhau tham gia yến tiệc của gia gia.

Quan Chấn Ngôn mặc một bộ tây trang mà be hài hòa cùng bộ lễ phục màu vàng rực rỡ của Đỗ Nhược Đồng, hai người cầm tay nhau, hướng mọi người biểu hiện ân ái rõ rệt.

Hai người chúc thọ gia gia trước, còn Đỗ Giản Mỹ Tú thì bận bịu không ngừng khoe con con rể.

Bởi vì có Đỗ Nhược Đồng ở bên người, cho nên Quan Chấn Ngôn cố gắng nén nhịn đám người hai mặt này.

“Chúng ta có thể về chưa.” Quan Chấn Ngôn vụng trộm kéo cô đến một bên, nói

1 2 3...9 »

Top  Tổng số: 8

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận!
Bạn đang xem bài viết Dạy Dỗ Ác Ma tại Buzz24h.Net
Link rút gọn:

Bài viết Dạy Dỗ Ác Ma cùng chuyên mục

Ngẫu Nhiên
Xem Nhiều Nhất
 » Võ Lâm Mobile [900096 lượt]
 » Bigkool - Đẳng cấp game bài [60240 lượt]

Tìm kiếm Dạy Dỗ Ác Ma

...Sửa Tag

Trong diễn đàn

Trang chủ

Võ Lâm Mobile - Vô địch PK

Copyright © 2012 - 2018 Buzz24h.Net. All rights reserved.